Lạc lối

By
LẠC LỐI


Ở vùng quê nghèo nọ, có bà lão sống chung với hai vợ chồng đứa con trai của mình. Bà tuổi già sức yếu, bệnh tật liên miên nên chỉ nằm nhà mãi. Người con trai thì quanh quẩn lo đồng áng, vợ anh ta sớm tối vừa việc ngoài đồng vừa việc nhà nên thường than mệt.

Bữa nọ, giặt liên tiếp mấy thau đồ, hai tay mỏi ra, nên vào nhà nói với chồng: “Có ai khổ như cái thân tôi không chứ, quần quật từ sáng tới tối. Hết cơm nước lợn gà, lại nhà cửa vườn tượt, khổ nhất là hầu hạ mẹ, không đi đứng được đến nổi cháo cũng phải tôi đút cho.”

Người chồng an ủi: “Anh biết mình vất vả, mẹ giờ tuổi già sức yếu, lại có mình anh là con, thành ra…”

Chị vợ vẫn luôn miệng: “Nhưng mà em mệt lắm rồi, đã ba năm trời lúc nào em cũng làm tròn bổn phận. Sức người có hạn, sức chịu đựng của em cũng chỉ ngang đó mà thôi.”

Người mẹ nãy giờ nằm nơi chõng tre phía sau nhà nghe cả thảy mọi chuyện, nước mắt cứ tuôn tràn mà không dám lên tiếng, cũng không thể ngồi dậy nổi. Giọng người con dâu vẫn đều đặn: “Này mình ơi, em nghe nói trên núi có một ngôi chùa, thầy trụ trì rất thương người, hay cưu mang những người già nghèo khó cơ nhỡ, với lại thầy bốc thuốc giỏi lắm. Hay là chúng ta đưa mẹ lên ấy nhờ thầy chăm sóc giúp, biết đâu mẹ sẽ khỏi bệnh.”

Anh chồng dường như cũng vui ra: “Thật vậy sao? Có ngôi chùa đó à. Nhưng làm thế cũng không hay, người ngoài mà biết họ chế nhạo vợ chồng mình bất hiếu, không nuôi nổi mẹ.”

Chị vợ thanh minh: “Mình khéo lo, đưa mẹ lên đó có bị bỏ đói đâu, hơn nữa nhà ta có giàu có gì, lấy đâu ra tiền mà thuốc thang cho mẹ đến nơi đến chốn. Lên chùa không chừng mẹ sướng hơn ấy chứ.”

Người chồng lưỡng lự: “Hay là mình làm thế, nhưng lên chùa đường xá xa xôi, tôi chẳng biết đường làm sao mà đi được.”

Chị vợ nói: “Mình đừng lo, tôi sẽ hỏi kỹ đường, để sáng mai mình đưa mẹ đi thật sớm, chắc cũng khoảng đến chiều là tới nơi.”

Mờ sáng hôm sau, cả hai đến bên giường người mẹ, cậu con nói: “Mẹ ơi, con đưa mẹ lên núi có thầy lang chữa bệnh hay lắm, chắc khoảng vài tháng là mẹ khỏe thôi.”


Người mẹ biết hết, nhưng vẫn nói tránh: “Thế hả con, tội nghiệp cho con phải vất vả.”

Đường xa vạn dặm, cõng mẹ trên vai anh ta cứ xăm xăm bước, thỉnh thoảng người mẹ lại hỏi: “Mệt lắm không con?”

Anh ta đáp: “Dạ không sao mẹ ạ. Mà sao dưới chân có gì vướn khó chịu vậy ta. Đường quanh quẩn thật khó tìm lối đi quá. Không ngờ đường xa đến thế, cứ rẽ phải rẽ trái chẳng biết có nhớ đường mà về không nữa.”

Đến chiều thì cũng may sao nhìn thấy được ngôi chùa, anh ta mừng lắm, thế rồi có hạt gì rơi vào giày, nhìn lại đoạn đường mới thấy toàn là những hạt đậu vươn vãi, nên hỏi: “Đậu của mẹ phải không ạ?”

Bà lão đáp: “Mẹ sợ không nhớ lối về nên rãi những hạt đậu.”

Anh ta nói: “Nhưng mẹ rãi mà làm gì, chim nó cũng ăn hết, với lại làm sao mà mẹ về một mình được.”

Người mẹ rưng rưng nước mắt: “Không phải mẹ rãi cho mẹ, mà mẹ rãi cho con. Những chỗ rẽ trái rẽ phải rất nhiều, chim không ăn hết đâu. Mẹ sợ con lạc lối không về nhà kịp.”

Nghe đến đây anh ta mới vỡ lẽ, liền ôm chân mẹ khóc: “Mẹ ơi đúng là con lạc lối thật rồi.”


P/s...Tình mẹ luôn là thế bao la ngút ngàn, dù con sai đường lạc lối nhưng mẹ vẫn cho con một lối về đúng với đạo làm người. Lối đời thì muôn vàn khó khăn gian nan cách trở chông gai, chỉ có lối về của mẹ thì mới êm đềm chan chứa một tình thương. !!! ♥♥

Đăng nhận xét

Top