Những bài thơ buồn, ảnh buồn hay nhất P6

By
Xqnb.Net xin gửi tới các bạn Những bài thơ buồnảnh buồn hay nhất P6

Thế là lại đến mùa đông 

Lạnh lùng một bóng biết cùng ai đây. 
Em vui đùa rỡn với mây 
Lối xưa gió hú có hay tôi buồn. 

Biển khơi sóng vỗ dập dồn 
Lênh đênh thuyền nhỏ bồn chồn lo âu. 
Chân trời xa tít về đâu? 
Sao không lên tiếng một câu yên lòng. 

Lúa chiêm xanh ngắt ngoài đồng 
Thiếu tay em chậm trổ bông mất rồi. 
Khói lam chiều tím lưng đồi 
Vô tình quên hết nụ cười luyến lưu. 

Đông về giá lạnh đìu hiu 
Tái tê nhịp bước cô liêu một mình. 
Vắng em chỉ bóng không hình 
Qua sông bỏ lại chuyện tình dở dang.

Trung Dũng

Chẳng biết bây giờ người ấy sống ra sao 

Không dưng mình lại lo cho một bóng hình xa lạ 
Đã tự nhủ mình thôi đừng sóng cả 
Vậy mà sao còn nuối tiếc một chân trời 

Không biết bây giờ nơi ấy nắng hay mưa rơi? 
Trời hào phóng tặng anh thêm tuổi 
Hình như ngày xưa đang lùi xa vời vợi 
Ký ức cô đơn tôi cổ tích gánh gồng 

Biết bây giờ người còn nhớ hay không? 
Có phải mưa đã làm mình chạnh lòng đến thế 
Sinh nhật anh ngọn nến nào nhỏ lệ 
Tôi đang tan vào kỷ niệm vỡ lao xao 

Không biết bây giờ người ấy ở đâu? 
Đã có gì chưa hay vẫn như tôi còn chờ đợi. 
Hạnh phúc cho anh xin trời đừng trách tội 
Còn nỗi buồn nào thì hãy hóa mưa ngâu....

Đã nhiều lần tớ thấy cậu trong mơ

Kể cũng lạ bởi vì thời đi học
Hai đứa mình có tình ý gì đâu
Rất vô tư những năm học cùng nhau
Tớ ngồi trước, cậu bàn sau dứt tóc
Chí chóe hoài làm tớ khóc nữa cơ

Có lắm khi tớ phải giả làm ngơ
Như chẳng thấy những câu đùa cợt nhả
Nhưng khó thay, cậu là thằng láu cá
Lại thông minh và đanh đá nhất nhì
Thế cho nên tớ ấm ức nhiều khi
Chỉ lẳng lặng quay đi không dám nói
Cậu đỏ mặt và hình như bối rối
Để cuối giờ đánh bạo gọi.. ấy ơi

Tính trẻ con nên dằn dỗi thế thôi
Mai vẫn hẹn học với tôi cậu nhé
Giải bài xong lại vui vẻ như không
Vì thực ra tớ vẫn biết trong lòng
Cậu tốt bụng giầu tình thương bè bạn
Biết sẻ chia sống tình cảm chân thành

Rồi lớn lên mỗi đứa học một ngành
Chẳng gặp lại cũng không hề nhung nhớ
Bởi cuộc sống với bao nhiêu trắc trở
Nỗi riêng buồn khiến lòng tớ giá băng
Tuổi ấu thơ và cả những đêm trăng
Cứ lặng lẽ lùi xa thành kí ức
Để hôm nay mới nghe lòng rạo rực
Nhớ tuổi học trò, nhớ lắm... ngày xưa.

Mỗi năm giữa độ tháng mười

Là tôi nhớ đến một người khi xưa
Tình cờ giữa phố ban trưa
Bỗng nhiên trời đổ cơn mưa bất ngờ
Dưới hiên nhà đứng đợi chờ
Cơn mưa rơi mãi hay vờ không ngưng
Gió lùa mái tóc ngang lưng
Nhìn trời người nói "tự dưng mưa kỳ ..." 

Tự dưng chắc chuyện chẳng gì
Tự dưng có lẽ tại vì chữ duyên
Hai người chung dưới mái hiên
Ngắm chung những giọt tinh nguyên từ trời
Để rồi lận đận nửa đời
Để rồi duyên lỡ tôi rời người ta
Trưa nay mưa lại bay qua
Tự dưng tôi nhớ đâm ra biếng lười

Mỗi năm giữa độ tháng mười
Nhớ người xưa đó lòng rười rượi đau
Yêu chưa mà vội xa nhau
Hoa tình chưa nở đã mau úa tàn
Mùa thu lá chết ngỡ ngàng
Mùa thu đời bỗng võ vàng mênh mông
Hỏi người có nhớ gì không
Hỏi người có thấy buồn trong tháng mười ...


Mùa thu qua đi qua nhiều nuối tiếc,

Những chuyện tình lãng mạn biết còn không
Mùa đông đến có làm ai mong đợi,
Cái rét trong lòng ai đó biết không.

Ngủ đi em mai trời sẽ sáng 

Quên nhau đi khi kỷ niệm không còn
Rồi mai này nhìn đời không trở lại
Đẹp một lần rồi mãi mãi xa nhau.

Anh đừng hỏi vì sao em yêu anh

Đơn giản lắm ,câu trả lời vẫn thế
Em yêu anh vì ở đời không thể
Còn gì hơn ngoài anh để em yêu

Đừng hỏi em yêu anh được bao nhiêu
Bởi tình em không phải là số lượng
Em chỉ biết nó bao la rộng lớn
Trước tình em trời biển cũng chào thua

Nhưng với em yêu thế vẫn chưa vừa
Nêú em được hóa mình tròn chín kiếp
Thì anh ơi ,em vẫn còn yêu tiếp
Bởi trên đời Chỉ-Có-Một-Anh-Thôi !

Nắng đã phai rồi...! Đông tới chưa?

Bàn tay run khẽ, lạnh giao mùa
Hàng cây lá rụng đìu hiu gió
Dãy phố ai về lất phất mưa
Khẽ rọi tầng mây tia nắng cũ
Buồn vương mái ngói hạt sương thừa
Mơ màng non nước bình yên nhỉ
Chẳng biết đông này có giống xưa ??

Vạn năm thương nhớ lòng mong mỏi! 

Thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng^^
Dẫu biết đường về không chung lối...
Anh ngậm ngùi tìm lại bóng người xưa!

Tôi đã trót yêu một bóng hình

Nhưng lại không nói cứ lặng thing
Để cho nỗi nhớ càng tha thiết
Để lòng da diết lúc chơi vơi

Có yêu mới biết tình yêu đẹp
Đẹp cả con tim đẹp cả lòng
Đẹp trong ánh mắt người trong mộng
Đẹp lúc ta buồn nhớ đến ai.?

Ngày xưa ơi, chăn trâu cắt cỏ

Tôi mến em cũng từ thủa đó
Chuyện tình ngây ngô thời niên thiếu
Yêu nhau nắm tay chưa từng có
Mà chao ôi đẹp biết nhường nào

Mấy năm đi học xa đằng đẵng 
Hay tin em đã theo chân người
Ngày lễ vu quy em đẹp lắm
Em đây rồi, không phải của tôi
Mắt buồn , lệ rơi , tim đau nhói...

Anh biết rồi sao vẫn mãi khổ đau

Mãi hi vọng vào những điều không tưởng
Thời gian trôi em làm sao hiểu được
Có lúc anh cần,cần lắm một vòng tay

Em có về nghe ngọn gió heo may
Rơi trên lá thì thầm lời ngóng đợi
Tiếng yêu ơi có khi nào đã vội
Bởi anh còn yêu lắm một người xa

Nói lời yêu anh chẳng kịp nhận ra
Rằng khoảng trống giữa lòng anh: rất rộng
Nên em ơi khi giật mình tỉnh mộng
Anh dại khờ mang thương nhớ vào thơ

Anh đi rồi em có thấy bơ vơ
Thấy nhung nhớ khoảng trời xanh màu nắng
Hay lặng lẽ giữa muôn ngàn cay đắng
Để dòng thơ chất chứa mãi niềm đau

Có phải chăng lòng người lắm nông sâu???
Em cũng thế- chiếc lá rơi buồn nhỉ!!!
Thế nên khi em nói lời chung thủy
Anh bảo rằng : " em cũng sẽ đổi thay..."

Có thể rồi anh sẽ lãng quên

Lời yêu thương trao nhau nhiều năm cũ
Phố ngày xưa cây xanh màu nhung nhớ
Anh đi rồi góc phố cũng buồn tênh

Có thể rồi anh cũng sẽ quên em
Quên những gì ta gọi là kỷ niệm
Màu thời gian biết có còn tha thiết
Anh đi rồi kỷ niệm hoá không tên

Có thể rồi sẽ đến một ngày xanh
Hạ sẽ nồng nàn hơn ngày xưa, có thể
Trăng mười sáu sẽ tròn hơn nỗi nhớ
Gió chẳng vô tình đưa mây trôi xa

Có một ngày mình sẽ chợt nhận ra
Đã có lúc yêu nhau nhiều đến vậy
Hương thời gian ở thiên đường nơi ấy
Vẫn riêng em trong nỗi khát mong chờ...

Cây cô đơn giữa ngàn xanh

Sao cô đơn giữa long lanh ngân hà
Sóng cô đơn giữa khơi xa
Ta cô đơn giữa ríu ra nói cười.

Miệng nó cười mà lòng nó muốn khóc...

Mặt nó vui nhưng quả thật nó buồn...
Người ta nói khóc là quên tất cả...
Nó khóc hoài sao chẳng thể quên đi.

Xem them nhieu bai tho buon.
Top