Những bài thơ buồn, ảnh buồn hay nhất P4

By
Xqnb.Net xin gửi tới các bạn Những bài thơ buồnảnh buồn hay nhất P4
Thiếu vắng ai lòng tôi rất nhớ,

Mắt mơ màng nhìn tận đâu đâu
Bạn bè hỏi? sao mày buồn thế
Đành mỉm cười khẽ nói có gì đâu. !

Ngày hôm qua đã qua ... rồi lại qua


Tôi hững hờ, lẳng lặng giữa phố hoa

Ngắt một nhành mai - hương đang tỏa

Vắng bóng người xưa, mắt nhạt nhòa

Ngày hôm nay đã qua ... rồi lại qua

Tôi hăm hở vội tặng người ấy quà

Valetin chờ, xa xa quá

Đủng đỉnh cùng tôi, lệ cùng quà

Rồi ngày mai sắp qua ... rồi sẽ qua

Tôi thẫn thờ nhìn người ấy đi xa

Cây rừng lặng lẽ rời muôn lá

Nước mắt tôi ơi! chớ rớt mà

Và ngày kia sẽ qua... rồi cũng qua

Tôi im lìm trong thế giới danh ma

Người ấy với tôi, là tất cả

Một phút thời xưa, ngẫm xót xa!

LẠNG LÙNG (của Ưng Việt Lang)

(Sáng sớm đọc thơ đọc và cảm nhận )

“Anh nỡ lạnh lùng đến thế sao?
Tim em tan nát từ hôm nào...
Gìơ đây đã nát càng thêm nát.
Muốn nói mà sao vẫn nghẹn ngào…

Sao anh không nói một lời gì ?
Dù chỉ một lời không đáng chi …
Cũng đủ cõi lòng em ấm lại,
Bao ngày xa cách buổi anh đi…

Anh giết tình em nữa phải không ? 
Anh đem băng tuyết lấp hoa hồng…
Anh đem hờ hững vùi thương nhớ.
Anh giết tình em trong lạnh lùng …”.

Buồn này biết sẻ cùng ai 

Buồn sao cứ mãi dẳng dai thế này 
Buồn đêm rồi lại tới ngày 
Buồn tình nên mới dọa đầy tấm thân
Buồn này âm ỉ thâm tâm
Buồn con chim sáo âm thầm sang sông 
Buồn người quân tử thay lòng
Buồn đôi Loan Phượng sổ lồng ngác ngơ 
Nỗi buồn này đến bao giờ
Buồn sao người cứ thẩn thờ sông tương 
NguyenNgoc

Em sợ một ngày anh quên những vần thơ

Và vô tình trước điều em trăn trở
Nổi nhớ đóng băng trên từng nhịp thở
Tình yêu em thành quy luật trò đời

Em sợ một ngày anh sẽ nguôi vơi
Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát
Em đứng bên lề để nghe hồn tan nát
Anh hững hờ mang say đắm về ai

Em sợ một ngày anh không dành cho em
Từng phút giây vội vàng,khan hiếm
Mùa thu xưa vàng phai kỷ niệm
Chiều lạnh lùng...góc phố nhạt màu son

Môi ngập ngừng cắn trái sầu non
Thân đau ngã theo chiều dài nổi nhớ
Ký ức hiện về xanh xao một thuở
Em cô đơn trong hạnh phúc mây mờ.

Anh nhớ em nhiều, em có hay? 

Ráng chiều ẩn hiện cuối chân mây 
Linh hồn bỏ ngỏ theo mây trắng 
Nước thủy triều dâng nhớ thật đầy 

Em có nhớ, như anh nhớ em? 
Nhớ lần hò hẹn buổi đầu tiên 
Biển xanh biêng biếc ru tình thắm 
Môi ngát hương thơm nụ ước nguyền 

Nhớ quá đi thôi chuyện chúng mình 
Ngại ngùng em liếc sáng niềm tin 
Lời chưa kịp ngỏ hồn say đắm 
Chìm đáy mắt em một thoáng nhìn 

Biển sóng nhịp nhàng vỗ lả lơi 
Như người yêu thỏ thẻ đôi lời 
Tình yêu tỉnh giấc mơ thầm lặng 
Để nói yêu em suốt cả đời 

Biển vắng chiều nay cũng nhớ em 
Du dương lời biển gọi êm đềm 
Nhớ đôi chân sáo in trên cát 
Giờ vắng em rồi biển cạn thêm .

Nếu em đi với người yêu

Chỉ mong em nhớ một diều nhỏ nhoi
Con dường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác anh.

Nếu em đi với người yêu

Chỉ mong em nhớ một diều nhỏ nhoi
Con dường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác anh.

Tôi đánh mất mà không hề níu giữ

Bởi những điều biết chẳng thuộc về tôi
Đừng gởi mộng mà làm đau năm tháng
Rồi sẽ phai như một áng mây trời.

Thôi người ạ xin đừng làm tôi khóc
Để bình yên tôi còn có lối về
Tôi sợ lắm cung đàn kia lỗi nhịp
Trái tim mình lạc lối giữa đam mê.

Quên đi nhé tôi chỉ là cơn gió
Đến và đi không đọng luyến lưu gì
Tôi xa thẳm và buồn hơn cổ tích
Tôi xin người thôi hãy cứ quên đi.

Đường người bước rồi thênh thang nắng ấm
Nẻo tôi về chờ sẵn những cơn mưa
Người cứ vui và rồi người hạnh phúc
Thương gì tôi – một chiếc lá lạc mùa…

Buồn nhiều lắm 

Nhưng lòng ko thích nói 
Kể làm gì 
Chuyện chẳng đáng gì đâu 
Cứ âm thầm giấu hết tận trong tim 
Để mọi người thấy ta luôn sống tốt.

Tháng sáu này em còn nhớ anh không?

Phượng vẫn cháy, lộc vừng khoe sắc đỏ
Trái tim em ẩn những gì trong đó
Có còn dành một góc nhỏ riêng anh?
Gió mong manh nhưng mãi mãi mát lành
Anh sẽ giữ không để thành giông bão.

Bỗng dưng trời đổ cơn mưa 

Đưa tay tôi hứng giọt mưa lạnh lùng
Mưa ơi cứ rơi đừng ngừng
Cho ta nhớ lại kỉ niện hôm nào dưới mưa.

Chợt một ngày em bảo anh khô khan

Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng

Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ

Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già

Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời

Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư

Em vẫn còn thao thứ đấy ư?
Vàng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em .

Xem them nhieu bai tho buon.

Top