Thơ buồn mùa đông buồn

By

Thế là lại đến mùa đông 
Lạnh lùng một bóng biết cùng ai đây. 
Em vui đùa rỡn với mây 
Lối xưa gió hú có hay tôi buồn. 

Biển khơi sóng vỗ dập dồn 
Lênh đênh thuyền nhỏ bồn chồn lo âu.
Chân trời xa tít về đâu?
Sao không lên tiếng một câu yên lòng. 



Lúa chiêm xanh ngắt ngoài đồng
Thiếu tay em chậm trổ bông mất rồi.
Khói lam chiều tím lưng đồi
Vô tình quên hết nụ cười luyến lưu.

Đông về giá lạnh đìu hiu
Tái tê nhịp bước cô liêu một mình.
Vắng em chỉ bóng không hình
Qua sông bỏ lại chuyện tình dở dang.

Trung Dũng

Đăng nhận xét

Top