Trạm xe buýt yêu thương

By
1- Matxcova – Chiều tuyết trắngQuân bình thản  nhâm nhi ly cafe còn sóng sánh, nhắm mắt hít hà hơi nóng tỏa ra từ cốc  cafe, nhấp từng ngụm một rồi nhẹ nhàng mỉm cười. Cậu thích cái cảm giác  này, nó khiến Quân cảm thấy lòng thanh thản, bình yên đến khó tả. Chậm  rãi đưa mắt nhìn ra ngoài, khung cảnh thủ đô Maxcova  trở nên nhỏ bé khi  bị thu gọn trong đôi mắt màu hổ phách ấy, được Quân  ngắm nhìn từ vị  trí tầng 35 của một tòa nhà lớn. Cả một vùng rộng lớn được bao phủ một  màu trắng xóa, tuyết rơi, lạnh, buốt, thấm, lan tỏa trong từng da thịt.  Nhưng dường như với Quân, một du học sinh từ Việt Nam sang đây sinh sống  đã lâu, mọi cảnh vật, thời tiết, cái lạnh cắt da cắt thịt có lẽ thực sự  đã trở nên rất thân quen. 

Bước ra khỏi quán cafe, cơn gió lạnh  rít lên từng hồi khiến cậu rùng mình. Đứng dưới chiếc ô lớn của quán,  Quân chỉnh sửa lại trang phục, choàng lại chiếc khăn dày sụ quấn quanh  cổ một cách cẩn thận, chiếc mũ len được kéo xuống che kín cả vành tai để  không chàng gió nào có thể len lỏi vào được. Nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm.  Quân thầm nghĩ “ Làm gì để giết thời gian bây giờ nhỉ?”. Suy nghĩ hồi  lâu, Quân chép miệng “ Thôi thì cứ đi vậy”. Đút tay vào túi áo, Quân  chậm rãi rời quán bước dọc con đường ngập tuyết Đông. 

Đi qua  biết bao con đường, nhìn ngắm những tòa lâu đài cổ kính, chưa bao giờ  Quân cảm thấy nhàm chán dù ngày nào đi học, cậu cũng được ngắm nhìn  chúng mỗi ngày. Maxcova có sức hút kì lạ đối với Quân, chính vì thế mà  cậu quyết định sang đây học và nếu có thể, Quân muốn gắn bó với nó lâu  hơn nữa. Tuyết vẫn rơi, càng về tối trời càng lạnh, cơ thể Quân dường  như sắp đóng băng tới nơi vậy. Có lẽ, đã đến lúc cậu nên trở về căn  phòng ấm áp của mình rồi. Bước nhanh sang bên kia đường, Quân quyết định  đi xe buýt về nhà. Thật may cho cậu khi vừa đứng một lúc, xe đã đến.  Bước lên xe, Quân ổn định chỗ ngồi của mình. Ánh mắt xa xăm nhìn ra  ngoài cửa sổ, Quân ngắm nhìn dòng người qua lại, hình ảnh những ngôi nhà  sáng bừng ánh lửa lại khiến cậu man mác nỗi nhớ nhà. 

-    Cô bé này đáng yêu thật đấy

Như  một phản xạ tự nhiên, Quân giật mình quay về phía phát ra tiếng nói.  Bên dãy ghế đối diện, cô gái nhân viên soát vé làm việc trên chiếc xe  buýt này đang trò chuyện với hai mẹ con người Việt Nam:

-    Cô biết tiếng việt sao?Người phụ nữ nhẹ nhàng hỏi:
-    Vâng. Mẹ tôi là người Việt Nam, nên từ bé tôi đã được học Tiếng Việt từ mẹ. Cô gái vui vẻ đáp:
-    Cô sống ở đây lâu chưa?
-    Tôi qua đây với gia đình từ khi tôi 10 tuổi. 
-    Vậy sao. Cũng khá lâu rồi nhỉ. Cô nói Tiếng Việt chuẩn đấy. Người phụ nữ khen ngợi:
-    Cám ơn chị. Cô gái nhoẻn môi cười

Nãy  giờ Quân chăm chú theo dõi cuộc nói chuyện của hai người. Ngay từ lúc  lên xe, Quân đã có ấn tượng với cô gái này bởi thái độ dịu dàng và đặc  biệt là đây là lần đầu tiên cậu bắt gặp một nhân viên soát vé xe buýt là  nữ. Bây giờ, Quân mới để ý nhìn cô thật kỹ, đúng là vẻ bề ngoài của cô  có chút gì đó đậm chất Việt. Vẫn làn da trắng nhưng không hề lấm tấm tàn  nhang như những cô gái Nga khác, vóc dáng nhỏ bé, mái tóc đen cùng với  nụ cười má lúm trông rất duyên. Ở cô có điều gì đó rất cuốn hút khiến  Quân không thể rời mắt. Xe buýt dừng, bước xuống xe nhưng lòng Quân vẫn  còn lưu luyến. Ngoái đầu nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó chỉ còn là  một dấu chấm nhỏ, Quân mới chịu cất bước. Cậu thầm nghĩ “ Có vẻ như,  buổi lang thang chiều nay không hề lãng phí một tí nào”. 


2. Trong mỗi trái tim đều có một mảnh yêu thương được dấu kín

Mỗi  ngày trôi qua, thay vì hàng ngày đi xe máy đến trường, Quân tập cho  mình thói quen đi xe buýt. Và dĩ nhiên, nguyên nhân khiến Quân ngoan  ngoãn chịu để em xe yêu quý ở nhà, chăm chỉ  có mặt ở trạm xe buýt đúng  giờ và kiên nhẫn chờ đúng tuyến xe số 20 chính là muốn làm quen với cô  gái ấy. Theo như những gì Quân đã tìm hiểu mấy ngày qua, thì cô gái ấy  chỉ làm công việc này từ 6h tối trở đi. Quân thường đến sớm 30 phút,  ngóng chờ và cảm thấy vui khi được nhìn thấy cô. Quân không mở lời, chỉ  lặng lẽ nhìn cô từ xa. Đôi lúc, mải mê quá, bắt gặp ánh mắt cô nhìn cậu,  Quân vờ làm ngơ rồi liếc nhanh về phía cửa sổ, dù biết rằng tim đang  đập rất nhanh. Lẳng lặng quan sát cô một thời gian, Quân nhận ra cô là  một cô gái tốt. Từ cái cách cô niềm nở với khách, cái nhìn đầy trìu mến  dành cho những đứa trẻ nhỏ, cho đến thái độ ân cần, lễ phép với những  người lớn tuổi khi lên xe, nhiệt tình giúp đỡ họ lúc cần thiết và chưa  một lần nào cậu thấy cô tỏ thái độ khó chịu với bất kì ai. Một cô gái  đáng mến. Chính vì thế mà Quân có cảm tình với cô hơn. Đôi lúc, nhìn cô  tất bật len qua từng người thu vé, mồ hôi rịn trên trán, Quân chỉ muốn  chạy lại bên cô, lau giúp cô, xua tan đi những mệt nhọc. Nhưng trở về  thực tại, cậu vẫn chỉ biết lặng im, dõi theo cô mà thôi. 



Trở về  nhà, Quân trằn trọc suốt đêm. Cậu không thể kéo dài mãi tình trạng thầm  mến đơn phương như thế này được. Bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu ý tưởng  cứ lần lượt hiện lên trong đầu khiến Quân rất đỗi phân vân và khó lựa  chọn. Cuối cùng cậu đã nghĩ ra được một cách mà cậu cảm thấy hợp lý và  đơn giản nhất. Sáng hôm ấy, Quân dậy từ rất sớm. Cũng bắt tuyến xe 20,  mặc dù biết giờ này cô không có mặt ở đó, nhưng lần này người cậu muốn  tiếp cận là bác lái xe. Người vẫn luôn đồng hành với cô trong những  chuyến tối. Sau một hồi kể lể, ỉ ê, tâm sự hết sức chân thành và theo  chân bác lái xe hết trạm này đến trạm khác, cuối cùng Quân cũng đã có  được số điện thoại của cô gái ấy. Và không ai biết rằng, cậu đã nhảy  cẫng lên vì vui sướng  khi có được nó trong tay và quan trọng nhất là  cuối cùng cậu đã biết được tên cô, một cái tên rất đẹp Irina. 

Ngồi  bất động trên ghế sofa, Quân loay hoay với mẩu giấy ghi số điện thoại  của cô. Cảm xúc thật khó tả. Sau mối tình đầu đã kết thúc ở Việt Nam, đã  từ rất lâu rồi, kể từ khi sang đây Quân chưa có cảm giác yêu thương nào  với ai. Và  bây giờ, trái tim cậu đang đập loạn nhịp vì một cô gái. Hít  một hơi thật dài, sau những tin nhắn dài ngoằng đã được soạn sẵn, Quân  soạn ra rồi lại xóa đi, cậu chỉ ghi vỏn vẹn 4 chữ “ Chúc em ngủ ngon “  và gửi đi. Bởi với Quân, vội vàng quá sẽ khiến người ta e dè và cảm thấy  không đáng tin. Những ngón tay gõ lạch cạch trên bàn, hồi hộp chờ tin  nhắn đến. Chờ mãi nhưng điện thoại vẫn ở trạng thái im lìm, Quân có vẻ  thất vọng, có lẽ cô ấy ngủ rồi, Quân tự an ủi bản thân, lẳng lặng đi vào  giường, cố nhắm mắt quên đi cảm giác nặng nề này. Ngày qua ngày, Quân  vẫn đểu đặn thức đến 11h, vẫn những dòng tin nhắn ấy gửi đến cô. Đêm nay  đã là đêm thứ 5, vẫn bặt vô âm tín. Cách đây mấy hôm,  Quân đã lấy số  lạ gọi thử vào số này, đầu dây là giọng cô gái đó nên việc nhầm số là  không thể. Quân nghĩ xa xôi,  “ Có lẽ cô ấy mệt quá nên ngủ sớm” “ Nhưng  ngủ sớm thì sáng mai thức dậy kiểu gì cũng đọc được tin nhắn này chứ”  hay là thấy số lạ nên cô ấy không thèm reply lại???. Bao nhiêu câu hỏi  cứ bủa vây lấy Quân khiến cậu không tài nào chợp mắt được. Sang đêm thứ  6, Quân phân vân không biết có nên tiếp tục nhắn tin chúc cô ngủ ngon  nữa không, đôi tay mân mê chiếc điện thoại cả buổi tối, lí trí bảo thôi  nhưng cảm xúc chẳng cho phép cậu đắn đo thêm nữa, tin nhắn cuối cùng vẫn  được gửi đi. Úp mặt vào gối, tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại trên  tay, Quân im lặng, mong chờ một điều kì diệu nào đó xảy ra dù tia hi  vọng với cậu rất đỗi mong manh. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở  của Đêm hòa lẫn với cảm giác mông lung, chênh vênh và đầy nỗi niềm dấu  kín của Quân. 

Tít. . . tít. . . 

Tin nhắn đến. Quay sang,  nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, Quân như không tin vào mắt  mình. Có đôi khi, bản thân đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước, vẫn hi vọng  vào một điều gì đó, và khi nó đến một cách bất ngờ, cảm xúc bỗng dưng bị  đóng băng lại. Và giờ Quân đang rơi vào trạng thái như vậy. Ngón tay  miết nhẹ lên màn hình, Quân nhắm mắt, cầu mong tin nhắn đó là từ máy cô  gửi đến. Mắt từ từ hé ra, dòng chữ ngắn gọn “ Cho hỏi ai đây vậy?” hiện  ra trước mắt. Quân bật dậy, cầm lấy chiếc điện thoại, reply lại trong  tình trạng vui sướng quá đỗi. 

Quân : “ Một người lạ, muốn làm bạn với em, có được không vậy cô gái?”Quân tủm tỉm cười, chờ đợi câu trả lời:

1 phút sau:

Irina :“ Nếu như anh đủ làm em tin rằng: Đây không phải là một trò Đùa.  Ok chứ chàng trai”
Irina trả lời khá thông minh, thẳng thắn và dĩ nhiên Quân cảm thấy rất hứng thú trước câu trả lời của cô. 
Quân  : Name : Nguyễn Đăng Quân.  Ngày sinh “. . . ”.  Sống tại “. . . ”.   Hiện đang là sinh viên “. . . ”.  Địa chỉ cụ thể “. . ”. . . . Những  thông tin này liệu đã đủ để em tin?
Irina : Thông tin khá là đầy đủ,  nhưng thời đại hiện nay, lí lịch trích ngang bị làm giả rất nhiều nên  tạm thời anh chỉ mới tăng mức độ tin cậy chỉ dừng lại ở lưng chừng 60%  thôi
Quân : Vậy thì hãy nhận lời kết bạn của anh, anh sẽ chứng tỏ cho em thấy 40% còn lại không phải là giả dối. Đồng ý nhé?

2 phút sau:

Reply : “ Cũng nên thử mạo hiểm một lần xem sao. ”
Quân  bật cười trước tin nhắn đầy dí dỏm của cô. Vẻ ngoài hiền lành nhưng  cách nói chuyện lại rất cá tính, khiến cho câu chuyện giữa hai người  thêm phần thú vị. Đêm ấy, họ nhắn tin cho nhau rất nhiều và cũng đêm ấy,  có một người thao thức vì Vui. 

                                                                            ***
Nhật ký, ngày . . . tháng. . . năm

Maxcova,  một ngày tuyết rơi dày đặc. Ngoài trời gió thốc lên từng đợt, cảm giác  thật lạnh lẽo và trống vắng. Con lại nhớ mẹ rồi mẹ à. Mỗi lần con hỏi ba  về mẹ, ba lại tìm cách lảng tránh và nói “Con hãy quên người phụ nữ ấy  đi”. Nhưng con không thể làm được điều đó khi nỗi nhớ về mẹ, niềm khao  khát được gặp mẹ đang lớn dần lên trong con mỗi ngày. Linh cảm mách bảo  con rằng, mẹ không phải là người như ba đã từng nói và con luôn tin  rằng, ở phương trời xa xôi nào đó, mẹ vẫn đang mong nhớ con như con đang  mong nhớ mẹ vậy. Con ước mong một lần được đặt chân trở vể đất nước  Việt Nam, con sẽ đi khắp nơi, sẽ không quản khó khăn hay nản chỉ, sẽ tìm  kiếm cho đến khi nào con gặp được Mẹ mới thôi. Con sẽ cố gắng làm thêm  ngoài giờ thật chăm chỉ, sẽ tích cóp thật nhiều tiền nuôi dưỡng ước mơ  lớn của đời con. Hôm nay, con được thưởng thêm tiền ngoài giờ và còn  được nhận một khoản tiền nhỏ vì đạt học bổng của trường nữa. Đôi khi,  con thèm lắm cái cảm giác được mẹ xoa xoa đầu, âu yếm ôm vào lòng và  khen “ Con gái mẹ giỏi quá”. Nhưng rồi vẫn phải tự an ủi mình rằng, rồi  một ngày không xa, con sẽ sớm được gặp mẹ thôi mà, lúc ấy, con sẽ chẳng  phải ước gì nữa cả. Đúng không mẹ?Hì.

Hôm nay, ngoài những  chuyện đó còn có gì để kể cho mẹ nữa không nhỉ?Ừm. . để xem nào.  À, còn  chuyện này nữa. Lúc tối con đã quyết định reply lại tin nhắn mỗi đêm  của số điện thoại lạ đó rồi mẹ ạ, và hình như đây không phải là trò đùa  của mấy đứa bạn con thì phải. Anh ấy cũng là người Việt Nam, là du học  sinh sang đây học. Qua cách nói chuyện, có vẻ như anh chàng này không  phải là một người xấu. Dù sao, cũng nên nói chuyện nhiều hơn trước khi  nhận xét về người ta. Hì. Ngày mai con có tiết kiểm tra nên con gái đi  ngủ đây, hẹn gặp mẹ trong giấc mơ. Chúc mẹ yêu của con ngủ ngon nhé.

Con yêu mẹ. . . 

                                                                             
Ánh  sáng len lỏi qua từng ô cửa, chiếu thẳng vào chiếc giường Quân đang  nằm. Lấy tay che đi những vệt sáng, Quân tỉnh dậy khi nụ cười vẫn còn  đọng trên môi. Tối qua cậu chàng thức đến tận 3h sáng vì không ngủ được.  Dụi dụi mắt, Quân vớ lấy chiếc điện thoại, đọc lại những tin nhắn vẫn  còn lưu lại cuộc nói chuyện giữa hai người rồi mỉm cười mãn nguyện. Bước  chào hỏi có vẻ đã diễn ra thuận lợi như cậu mong muốn và bây giờ cậu  chỉ mong thời gian trôi thật nhanh đến 6h tối để lại được gặp Irina,  được nhìn cô ấy cười, được nghe cô ấy nói, với cậu đó là một Hạnh phúc. 

Chiếc  xe buýt có vẻ như đang lắc lư hòa theo điệu nhạc phát ra từ chiếc radio  màu xanh của bác tài xế. Quân ung dung giả vờ cầm cuốn sách đọc chăm  chú, nhưng đằng sau đó, chẳng ai biết rằng những con chữ trong cuốn sách  đó đang bị bỏ rơi, bởi sâu thẳm trong ánh mắt kia đã bị hình ảnh ai đó  chiếm hữu hoàn toàn mất rồi. Irina vẫn không mảy may để ý đến những hành  động của Quân, cô ngồi tựa vào ghế, hai vai đung đưa, nhắm mắt, môi mỉm  cười có vẻ như đang lắng nghe và tận hưởng những điệu nhạc Nga vui nhộn  phát ra từ chiếc radio kia. Quân nhìn ngắm hồi lâu, rồi phụt cười và  trách mình thật ngớ ngẩn khi chính cậu đang cảm thấy mình như đang ghen  tị với những đồ vật vô tri vô giác đó. 10h tối, trời bỗng đổ cơn mưa.  Ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, mưa mỗi ngày một nặng hạt. Ngồi gần đó,  Quân nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện giữa Irina và bác tài xế.

-    Hic. Mưa đột ngột. Hôm nay cháu lại quên mang theo ô rồi. 
-    Ta có mang theo áo mưa đấy, tí cháu lấy mà dùng. 
-    Dạ thôi. Nhà bác xa, bác cứ giữ lại đi ạ. Nhà cháu cũng gần, tí qua chỗ kia mua áo mưa cũng được . Hì. 

Chợt  nhớ trong ba lô của mình, lúc nào cũng có sẵn một chiếc ô, phòng khi  trời mưa. Lôi chiếc ô ra cầm trên tay, Quân phân vân chưa biết nên đưa  cho Irina bằng cách nào. Tuyến xe cuối cùng cập bến, trước khi xuống xe,  tranh thủ lúc Irina không để ý, Quân nhanh chóng đưa nó cho bác tài xế  nhờ bác đưa hộ cho cô rồi mới trở về nhà. 

Quân : “ Đã ngủ chưa vậy cô gái?”
Irina : “ Chưa. Anh có vẻ thức khuya nhỉ?”
Quân : “ Anh còn có một nhiệm vụ quan trọng nên chưa ngủ được”
Irina : “ Nhiệm vụ gì vậy?”
Quân : “ Chúc em ngủ ngon. keke”
Irina : “ Anh khéo quá đấy. :P.  Mà tên em không phải là cô gái. Em tên Irina. ”
Quân  : “ Vì hôm trước em chưa nói tên cho anh biết, nên anh đành xưng hô như  vậy thôi. Hehe. À Hôm nay em đi làm về chắc không bị ướt mưa đâu hả?”
Irina : “ Sao anh lại đoán vậy?
Quân : “ Ờ thì, anh đoán bừa vậy thôi. Thế có bị ướt mưa không?
Irina : “ Ừm. Rất may là bác ở chỗ làm có cho mượn một chiếc ô, từ chỗ đó về nhà cách có một đoạn nên em không bị ướt”. 

Chỉ  cần nghe cô nói như vậy, Quân mới an tâm phần nào. Vậy là chiếc ô của  anh đang ở chỗ cô. Chỉ nghĩ đến đó, Quân lại bụm miệng cười một mình.  Những dòng tin nhắn nối tiếp nhau, những câu chuyện không hồi kết, thu  mình trong chiếc chăn ấm áp, có một người cứ cười khúc khích một mình  không thôi. 

Quân : “Bố mẹ em làm gì?”
Irina : Bố em làm quản lý cho một công ty đóng gỗ. Còn mẹ em. . . em cũng chẳng biết hiện tại bà đang làm công việc gì nữa. 
Quân : Sao em lại nói như vậy. Nói rõ hơn cho anh biết được không?
Irina : Bố mẹ li hôn từ khi em còn bé. Em qua đây sống với bố, còn mẹ thì ở lại Việt Nam. Từ đó em mất liên lạc của mẹ. 
Quân : Chắc em nhớ mẹ lắm đúng không?
Irina  : Bà luôn hiện hữu trong tâm trí em. Ước mơ lớn nhất của cuộc đời em là  được gặp lại mẹ dù chỉ là một lần duy nhất. Nhiều năm qua, em đã lén bố  trau dồi vốn Tiếng Việt để mong một ngày được đến Việt Nam tìm bà. 
Quân : Em không trách bà ấy vì sao thời gian qua lại không liên lạc với em sao?
Irina  : Chưa một lần em trách móc bà bởi em nghĩ chắc bà cũng có lí do của  mình và nếu có liên lạc chắc ba cũng không cho em gặp bà ấy. Trong kí ức  mập mờ của mình, mẹ em là một người phụ nữ xinh đẹp và hiền hậu, nên em  tin bà là một người không dễ dàng bỏ rơi em như vậy. 

Nghe những  lời nói chất chứa bao phiền muộn từ những lời tâm sự của Irina, Quân  biết rằng cô đã phải cố gắng vượt qua nó như thế nào. Một cô gái sâu sắc  và đầy tình cảm. Thiếu đi hơi ấm của người mẹ, chắc cô ấy đã cảm thấy  cô đơn và chạnh lòng lắm. Cứ thế,  Ngày qua ngày, tần suất nói chuyện  giữa hai người ngày một dầy lên. Không chỉ dừng lại ở những tin nhắn sau  11h đêm như thường lệ nữa mà thay vào đó những lúc rảnh rỗi, Quân lại  nhắn tin cho Irina và ngược lại cô cũng bắt đầu cảm thấy quý mến và dần  cởi mở với anh hơn. Hai tâm hồn cô đơn tìm thấy nhau, bắt được nguồn cảm  xúc của nhau,  san sẻ và kể cho nhau nghe những tâm sự của mình. Khoảng  cách đang dần được thu hẹp lại. Sợi dây tình cảm đang lớn dần lên mỗi  ngày. 

                                                                          
Nhật ký, Ngày. . . Tháng. . . Năm

Mẹ  yêu ơi. Không biết giờ này mẹ đã ngủ chưa?Ngoài trời mưa vẫn rơi, những  hạt mưa rơi tí tách nghe vui tai lắm mẹ ạ. ^^. Con vừa nói chuyện với  Quân xong, càng ngày con càng thấy anh ấy đáng mến, rất biết quan tâm  người khác và luôn sẵn sàng lắng nghe con tâm sự dù bất cứ lúc nào. Anh  ấy kể cho con nghe về những ngày tháng mới qua đây học, nghe những gì  anh ấy nói con cảm nhận thấy rằng Quân là một chàng trai rất có chí,  thích tự lập và là một người sống khá nội tâm. Còn con, con kể cho anh  ấy nghe về mẹ, về những ước mơ của mình. Anh ấy động viên con, an ủi  con, cho con những lời khuyên bổ ích. Anh ấy thật tốt đúng không mẹ?Hì.  Chưa bao giờ con tâm sự lòng mình với ai và anh ấy là người đầu tiên.  Cũng không hiểu vì sao con lại nói ra dễ dàng như vậy với một người chưa  gặp mặt bao giờ. Chỉ biết rằng nói chuyện với anh ấy con cảm thấy rất  thoải mái.

Con không biết anh ấy biết con từ khi nào?Tại sao lại  có số điện thoại của con?Và hầu như tất cả mọi hành động của con anh ấy  đều biết hết. Nhưng với con những vấn đề này bây giờ không còn quan  trọng nữa, chỉ cần mỗi ngày được nói chuyện với anh ấy, con đã thấy rất  Vui rồi mẹ à. 

3. Có những tình cờ bât ngờ làm nên một tình yêu

Quân  nhíu mày theo dõi hành động lạ của tên con trai đang đứng cạnh Irina.   Hắn ta đội chiếc mũ lưỡi trai, đôi mắt láo liên rất đáng nghi, anh ta  đang tiến sát đến gần cô. Quân đứng dậy, len qua đám người, đi nhanh về  phía hắn. Bàn tay dơ bẩn chạm vào hông khiến cô giật mình quay người  lại, nhưng rất may Quân đã nhanh chóng cầm được tay hắn vặn lại khiến  hắn ta đau điếng, rụt tay lại rồi bỏ đi. Irina cúi nhẹ tỏ ý cám ơn Quân,  xe đúng lúc cập bến, Quân nhìn cô, mỉm cười rồi bước xuống xe như một  người giúp đỡ qua đường với Irina ngay trong khoảnh khắc đó, cô có cảm  giác rất thân quen. 

Trở về nhà trong tình trạng quần áo xộc  xệch, mặt mũi tím bầm. Quân xoa xoa vết thương có vẻ khá nặng, nhức  nhối.  Người khiến cậu ra nông nỗi như vậy, không ai khác chính là tên  con trai lúc nãy. Vì cú Quân từ lúc ở trên xe, nên chờ cậu xuống xe, hắn  ta liền gọi đồng bọn đi theo và đánh cậu một trận.  Quân nhìn mình  trong gương, lấy ngón tay cái quệt ngang khóe môi, cậu cười khẩy. Vì sự  an toàn của Irina, xây xát tí chút cũng chẳng sao. Đang dự tính cuối  tuần này hẹn gặp cô nhưng với bộ dạng như thế này chắc chưa thể lộ diện  được. Có chút buồn hiện rõ trên khuôn mặt, Quân thất thểu bước về phòng.  

Irina : “ Hôm nay anh có đi xe buýt không?”
Quân : “ Ừm. . không. Sao vậy em?”
Irina  : “ Không có gì. Cuối tuần này anh rảnh chứ, em nghĩ đã đến lúc chúng  ta nên gặp nhau, em muốn nhìn thấy một Đăng Quân ngoài đời thực”
Quân  : “  Đợt này anh đang thi nên chắc chưa thể gặp em được, khi nào thi  xong, anh sẽ lên lịch hẹn. Chúng ta sẽ gặp nhau được chứ?”
Irina : “ Ừm. Không Sao. Hi vọng sẽ sớm gặp anh vào một ngày  gần nhất”

Chạm  nhẹ vào vết thương còn chưa lành trên mặt, Quân nhăn nhó vì đau. Lẽ ra  anh  không nên để cô mở lời trước khi chính mình mới phải là người chủ  động hẹn gặp cô. Vậy mà. . . Irina – anh xin lỗi
                                                                            ***
Nhật ký, Ngày. . . Tháng. . . Năm

Mẹ  à. Cuối tuần này sinh nhật ba, con đang dự tính mua cho ba chiếc áo ấm.  Nghe có vẻ hợp lý đấy mẹ nhỉ. Năm nào sinh nhật, quanh đi quẩn lại cũng  chỉ có hai ba con, giá như có mẹ nữa thì gia đình mình sẽ vui biết mấy.

Lúc tối con đã mở lời hẹn gặp Quân, nhưng anh ấy bận nên cuộc  hẹn đành phải dời lại. Hơi thất vọng một tí nhưng con nghĩ chắc anh ấy  có lí do thật chứ không phải cố tình tránh mặt con. Hôm nay tròn một  tháng, kể từ khi con và anh ấy nói chuyện với nhau. Lúc mới đầu, con cứ  nghĩ không nhất thiết phải gặp mặt ngoài đời, cứ nói chuyện với nhau như  thế này là đã đủ, nhưng bây giờ thì con thật sự muốn gặp anh ấy.

Linh  cảm của con nhận ra rằng, Quân vẫn luôn hiện diện trong cuộc sống của  con mỗi ngày, xuất hiện trước mặt con nhưng nhất thời không muốn cho con  biết đến sự tồn tại của anh ấy. Trái tim con gái rất nhạy cảm, họ sẽ  không thể ngu ngơ mãi được khi có một điều gì đó đang diễn ra rất khác  lạ. Và có lẽ, con đang dần nhận ra được điều đó. . .

Con có nên làm một phép thử hay không?             
                                                                   
                                                                           
Tối  hôm ấy, vẫn như một thói quen, Quân đừng chờ xe buýt đến . Bước lên xe,  người thu vé không phải là Irina mà là một chàng trai rất lạ. Quân ngơ  ngác, ngồi vào chỗ ngồi khi tâm trạng vẫn còn rất đỗi hoang mang. Chiếc  vé xe vô tình tuột khỏi tay rơi xuống đất, Quân cúi xuống nhặt lấy nó.  Ánh mắt chợt lướt qua chỗ ngồi phía cuối góc, rồi chợt dừng lại trước  một bóng dáng nhỏ bé thân quen. Là Irina. Cô đang ngồi thu mình vào một  góc cuối xe buýt, đôi mắt buồn, khuôn mặt thất thần nhìn ra ngoài cửa  sổ. Quân đôi lúc vờ cựa mình rồi quay lại phía sau nhìn cô một lúc.  Chiếc xe dừng ở trạm thứ hai, Irina cũng đứng dậy bước xuống phía cửa  sau. Quân cũng vội vã đi theo cô. Bước dọc con phố dài, Quân vẫn lặng lẽ  nhìn theo. Cậu vẫn giữ một khoảng cách nhất định, đủ để giữa dòng người  đông đúc, cậu vẫn dễ dàng nhận ra cô và cũng đủ để cô không hề hay biết  đến sự có mặt của cậu. 

Irina đi qua những tòa lâu đài cổ kính,  ngắm nhìn chúng rồi giơ chiếc máy ảnh đã được đeo sẵn ở cổ lên ghi lại  những hình ảnh đó. Rồi đứng lặng hồi lâu trước nhà thờ lớn Vasily  Blazhenny, ngôi nhà thờ với thiết kế hình mái vòm củ tỏi rất tinh tế và  sắc sảo. Cô đứng im, hai tay chắp vào nhau cầu nguyện, môi cô thoáng nở  nhẹ một nụ cười. Có lẽ cô ấy đang nghĩ về mẹ. Quân cũng im lặng, đứng từ  xa, chắp tay cầu nguyện cho điều ước của cô thành hiện thực. Irina lại  đi, cô bước nhẹ lên cây cầu bắc qua sông Maxcova, đứng từ trên cầu ngắm  cảnh về đêm thật đẹp. Những ngôi sao màu đỏ sáng rực trên nóc điện  Kremlin trong đêm hòa lẫn với vô vàn màu sắc nhấp nháy của đèn điện, rọi  thẳng xuống sông khiến chúng trở nên huyền ảo, diệu kì. Irina hít hà  hương vị của gió, đứng dựa vào thành cầu, mắt hướng về nơi xa. Dù Irina  có cười tươi thế nào đi chăng nữa, trong đôi mắt ấy vẫn luôn phảng phất  một nỗi buồn không tên. Irina lại tiếp tục cuộc hành trình của mình, cô  đi anh cũng đi, cô dừng anh cũng dừng, hai tâm hồn lẻ loi giữa một thành  phố đầy hoang hoải. Đêm về, tuyết bắt đầu rơi dày đặc. Đi giữa những  con đường phủ đầy tuyết, tuyết vương vào tóc, thấm vào da, lạnh cóng.  Irina cúi xuống, nắm một vốc tuyết rồi vo tròn vào lòng bàn tay, chun  mũi cười thích thú. Quân đứng dưới gốc cây, có chú chim bay qua rung  mạnh cành cây khiến tuyết rơi đầy lên áo, mải mê gạt đi những bông tuyết  còn đọng lại trên áo, ngước đầu lên đã chẳng thấy Irina đâu rồi. Quân  nhìn ngó xung quanh, chạy nhanh về phía trước, nhưng chẳng hề trông thấy  bóng dáng cô đâu. Vẻ mặt hốt hoảng, tìm kiếm khắp nơi rồi lại trở về  chỗ cũ. Cảm xúc nặng nề nén chặt, Quân buông thõng hai tay, toan vội  quay lưng bước đi. 

-    Bụp. . . 

-    Anh định đi theo em cho đến bao giờ hả?

Nắm  tuyết trên tay Irina ném thẳng vào lưng Quân khiến cậu giật mình quay  lại. Irina xuất hiện từ khi nào chính cậu cũng không hề hay biết. Cô mở  to mắt, nhìn anh, vẻ mặt giận dữ. 

-    Irina. . . anh. . . 

Irina  chạy nhanh về phía Quân rồi khựng lại trước mặt cậu. Cô ném nhẹ vốc  tuyết còn lại trên tay vào người cậu, cắn chặt môi không nói gì. 

-    Em biết anh đi theo em nãy giờ hả?

Irina gật gật đầu

-    Biết từ bao giờ. Không lẽ em cố tình dẫn anh đi...


Irina im lặng rồi lại gật gật đầu

-    Em nói gì đi chứ?
-    Nếu không làm như vậy, biết đến khi nào em mới được gặp anh?Anh thật cứng đầu và ngoan cố. 
-     Anh đâu cố ý tránh mặt em. Nhìn này. Quân chỉ chỉ những vết thương  trên mặt mình rồi nhẹ nhàng nói. Như thế này làm sao tự tin xuất hiện  trước mặt em được chứ?
-    Đồ ngốc. Em đâu có để ý những cái đấy. 
-     Nhưng anh muốn mình thật hoàn hảo khi lần đầu tiên gặp em. Mà em nóng  lòng muốn gặp anh đến thế sao?Quân cúi xuống nhìn sâu vào mắt Irina, khẽ  hỏi:
-    Em. . . em. . . chỉ là em muốn xác minh một điều rằng linh cảm của em là đúng. Irina lúng túng, ấp úng:
-    Vậy nghĩa là em đã đoán ra anh từ trước. Như vậy linh cảm là đúng hay sai?Quân nháy mắt:
-    Tất nhiên là đúng rồi. Irina cười tươi, khoe chiếc má lúm xinh xắn:
-    Em giỏi thật đấy, anh dấu kĩ thế mà cũng đoán ra. Quân vờ chép miệng:
-    Anh không dấu em được gì lâu đâu. Nên từ giờ đừng chơi trò dấu mặt với em nữa đấy
-    Vâng. Anh biết lỗi rồi. Quân ra vẻ ăn năn:
-    Biết lỗi thì phải chuộc lỗi. 
-    Chuộc lỗi bằng cách nào
-    Dẫn em đi chơi hết ngày hôm nay. hihi. Chúng ta đi thôi. 

Không  chờ Quân lên tiếng, Irina bước nhanh về phía trước. Quân chậm rãi theo  sau, lần đầu tiên cậu đứng gần cô như vậy mà không phải đóng vai một  người lạ. Irina đang cười với cậu. Quân vẫn cứ ngỡ rằng đây là một giấc  mơ. 

- Anh đi chậm quá, nhanh lên nào. Từ giờ, hãy luôn đi bên cạnh em như thế này nè. 


Irina  mạnh dạn khoác tay mình vào tay Quân, rồi từ từ đi bên cạnh anh. Gò má  cô ửng hồng, đôi môi cười tươi hạnh phúc. Giữa cái lạnh giá của mùa  Đông, hai trái tim dường như hòa làm một, ấm áp và bình yên đến lạ kì.

Đăng nhận xét

Top