Tổng hợp những câu thơ hay về trăng

By
Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi,
Trần giới em nay chán nữa rồi.
 Cung Quế đã ai ngồi đó chửa?
 Cành đa xin chị nhắc lên chơi.
 - Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
              Có chở trăng về kịp tối nay?
                                                (Đây Thôn Vĩ Dạ)


khi thì lại rao bán trăng đi, như trong Trăng Vàng Trăng Ngọc:

             - Ai mua trăng tôi bán trăng cho,
              Không bán đoàn viên, ước hẹn hò.

rồi lại đổi ý không nỡ bán trăng vàng ngọc:

             - Tôi nói thiệt, là anh dại quá:
              Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.

và thi sĩ cầu nguyện cho trăng được sáng ngời:

             - Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi,
              Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi,
              Trăng mới là trăng của Rạng Ngời.

 Trăng của Hàn Mạc Tử được nhân cách hóa thành là bạn để cùng thi sĩ đuổi bắt nhau chơi:

             - Ha ha! Ta đuổi theo trăng,
              Ta đuổi theo trăng.
              Trăng bay lả tả ngả lên cành vàng,
              Tới đây là nơi tôi được gặp nàng.
                                                (Rượt Trăng)

 hay trở thành là rượu, là thức ăn:

             - Bóng hằng trong chén ngả nghiêng,
               Lả lơi tắm mát làm duyên gợi tình.

             - Có ai nuốt ánh trăng vàng,
               Có ai nuốt cả bóng nàng tiên nga.
                                                (Uống Trăng)

             - Trời hỡi làm sao khi đói khát,
              Gió trăng có sẵn làm sao ăn.
              Làm sao giết được người trong mộng?
              Để trả thù duyên kiếp phũ phàng?
                                                (Lang Thang trong tập Xuân Như Ý)

             - Cả miệng ta trăng là trăng,
               Cả lòng ta vô số gái hồng nhan.
              Ta nhả ra đây một nàng,
              Cho mây lặng lờ, cho nước ngất ngây.
                                                (Một Miệng Trăng)

Trong khi trăng của Thúy Kiều được ân cần chia xẻ làm đôi, nửa ở lại với Kiều, nửa theo Thúc Sinh (“Vầng trăng ai xẻ làm đôi, Nửa in gối chiếc nửa soi dặm đường”), thì trăng của Hàn Mạc Tử bị tàn phá bi thảm hơn: “cắn vỡ” và “đứt ruột” là những hình ảnh hủy diệt chết chóc:

            - Hôm nay có một nửa trăng thôi,
              Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi!
              Ta nhớ mình xa thương đứt ruột,
              Gió làm nên tội buổi chia phôi.
                                                (Một Nửa Trăng)

- Vì không giới, nơi trầm hương vắng lặng,
              Nên hồn bay vùn vụt tới trăng sao.
              Sóng gió nổi rùng rùng như địa chấn,
              Và muôn vàn thần phách ngả lao đao.
                                                (Hồn Lìa Khỏi Xác)

            - Ta đã ngậm hương trăng đầy lỗ miệng,
              Cho ngây người mê dại đến tâm can.
              Thét chòm sao hoảng rơi vào đáy giếng,
              Mà muôn năm rướm máu trong không gian.
                                                (Rướm Máu)

Khi kỹ nữ mời khách thì trăng sáng quá, rộn ràng như trên trời đang bày yến tiệc:

             - Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa,
              Vội vàng chi, trăng sáng quá, khách ơi.
              Đêm nay rằm: yến tiệc sáng trên trời,
              Khách không ở, lòng em cô độc quá.

và trăng khoan thai, không vội vàng chi, lên cao trên vòm trời:

             - Đây rượu nồng. Và hồn của em đây,
               Em cung kính đặt dưới chân hoàng tử.
              Chớ đạp hồn em!
              Trăng từ viễn xứ,
              Đi khoan thai lên ngự đỉnh trời tròn.

Nhưng khi trăng vừa mới lên cao, nàng kỹ nữ đã cảm thấy bao thoáng buồn rờn rợn của một sự chia ly:

             - Gió theo trăng từ biển thổi qua non,
              Buồn theo gió lan xa từng thoáng rợn.

Bây giờ thì bầu trời trở nên lạnh lẽo, bởi vì bầu trời đầy trăng. Trăng không còn đẹp nữa, mà trăng làm nàng run sợ:

             - Em sợ lắm. Giá băng tràn mọi nẻo,
              Trời đầy trăng lạnh lẽo buốt xương da.
              Người giai nhân: bến đợi dưới cây già,
              Tình du khách: thuyền qua không buộc chặt.

 vì cuộc chia ly đã đến:

             - Lời kỹ nữ đã vỡ vì nước mắt,
              Cuộc yêu đương gay gắt vị làng chơi.
              Người viễn du lòng bận nhớ xa khơi,
              Gỡ tay vướng để theo lời gió nước.

 nên trăng bây giờ lạnh buốt:

             - Xao xác tiếng gà. Trăng ngà lạnh buốt.
              Mắt run mờ, kỹ nữ thấy sông trôi.
              Du khách đi,
              Du khách đã đi rồi.

Chỉ trong vài đoạn thơ mà trăng của nàng kỹ nữ đi từ sáng vằng vặc đầy tình tứ đến chỗ lạnh buốt, lạnh buốt đến xương da chớ không chỉ là trăng ngà lạnh lẽo!

Còn rất nhiều vần thơ bất diệt mà trăng là nguồn cảm hứng của thi nhân, như:

             - Em không nghe mùa thu
              Dưới trăng mờ thổn thức?
                                                (Lưu Trọng Lư, Tiếng Thu)

            - Sáng trăng chia nửa vườn chè,
              Một gian nhà nhỏ đi về có nhau.
              …
              Đêm nay mới thật là đêm,
             Ai đem trăng rải lên trên vườn chè.
                                                (Nguyễn Bính, Thời Trước)

 - Trên trăng dưới nước,
               Anh giao ước một lời,
              Dẫu trăng lờ nước cạn, mấy đời phụ em?

             - Trăng mờ còn tỏ hơn sao,
              Dẫu rằng núi lở còn cao hơn đồi.

             - Sáng trăng trải chiếu hai hàng,
              Bên anh đọc sách, bên nàng quay tơ.

             - Đêm hè gió mát trăng thanh,
              Em ngồi chẻ lạt cho anh chắp thừng.
              Lạt chẳng mỏng sao thừng được tốt,
              Duyên đôi ta đã trót cùng nhau.
              Trăm năm thề những bạc đầu,
              Chớ ham phú quý đi cầu trăng hoa.

             - Đời phải đời thạnh trị,
              Cuộc phải cuộc văn minh.
              Kìa là gió mát trăng thanh,
              Biết đâu nhơn đạo bày tình cho vui?

             - Thương nhau thiếp đợi chàng chờ,
              Không thương trăng lặn sao mờ mặc sao.

 - Nhạt trăng viễn xứ đau hồn cúc,
              Lạnh phím quan hoài lả ngọn dâu.
              …

              Trăng lạnh đôi bờ đau ý trúc,
              Tuyết rơi mấy nẻo quạnh vườn hương.
                                                (Tuệ Nga, Xuân Tha Hương)

            - Vườn xưa lối cũ trăng còn sáng,
              Thềm vắng còn ai đứng đợi chờ.
              …

              Trăng nước thân yêu còn lắng đợi,
              Giữ giùm nước mắt kẻ ra đi.
                                                (Trần Mộng Tú, Trăng Đất Khách)

            - Mắt xanh cười khinh bạc,
              Nửa đời không tri âm.
              Phương nào, trăng đã khuyết,
              Đàn rung nốt nhạc trầm.
                                                (Trần Thị Núi Sông, Trên Đồi)

 - Non trăng đã lặng dấu hài,
              Trải niềm tâm sự sân lài trắng sương.
                                                (Ngậm Ngùi)

              - Trăng tà hiu hắt gió lau,
               Thương ai tóc đã bạc màu hoa xuân.
            (Ngại Ngùng)

              - Canh chầy lòng biết gởi ai,
              Sân trăng nhìn cúc tháng Hai ngậm ngùi.
                                                (Cúc Tháng Hai)

            - Long lanh giếng mọc đầy sao,
              Trà chuyên độc ẩm ngọt ngào trăng khuya.
                                                (Ngọt Ngào)

             - Bùi ngùi ra đứng sân sau,
              Nhìn trăng đọng giọt trên tàu chuối non.
                                                      (Đọng Giọt)

                - Bạn xưa gác bút cả rồi,
              Song thơ một bóng mình ngồi ngâm trăng.
              Ngày tàn thương Ðỗ Thiếu Lăng,[4]
             Nghìn thu chớp ánh sao băng cuối trời.
                                                (Ngày Tàn)

Sưu tầm

Đăng nhận xét

Top