Nếu em gặp anh từ trước

By
Nếu gặp anh từ trước, em sẽ không yêu và lấy người đàn ông bây giờ em gọi là chồng. Trái tim em sẽ không tan vỡ vì những lừa dối mà anh ta mang lại. Em và anh ta sẽ chỉ là những người bạn cùng lớp như bao người bạn khác. Rồi thời gian trôi, có lẽ, em sẽ không nhận ra được đó là ai.
Nếu gặp anh từ trước, em sẽ không cần rời bỏ nơi mình lớn lên. Không phải dằn vặt lựa chọn giữa yêu anh ta và làm đau lòng cha mẹ. Sẽ không cần phải lo lắng từng bữa ăn, từng giấc ngủ. Sẽ được bao bọc bởi yêu thương của anh và bố mẹ em.

Nếu gặp anh từ trước, em sẽ không phải sống trong chờ đợi, những hi vọng mong manh. Bởi anh sẽ không rời xa em lâu như người đó. Em sẽ không phải mỏi mòn chờ đợi một người không đáng. Không tự xây cho mình những ảo vọng rồi bỗng chốc vỡ tan.
Nếu gặp anh từ trước, em sẽ không cần dỗ lòng mình cần giữ vững niềm tin. Bởi anh luôn ở nơi em nhìn thấy. Bởi tình yêu anh dành cho em luôn hiện rõ. Bởi hạnh phúc ở bên, em không có thời gian để nghĩ ngợi vẩn vơ.

Nếu gặp anh từ trước, em sẽ không phải đi trên những con đường tối tăm, trơn trượt trời mưa. Sẽ không gặp cơn ác mộng vào đêm mưa mùa Đông ấy. Sẽ không thấy đắng lòng khi nhìn hạnh phúc của những gia đình bên cạnh. Không chông chênh mỗi khi gió lạnh về…
Nhưng… em lại gặp anh sau anh ấy. Em gặp anh khi đã nhận lời yêu và lấy người ta. Em còn nhớ, khi đó anh hát bài Mắt đen. Tiếng ghi ta bập bùng và ánh lửa chiếu lên khuôn mặt có nụ cười thật tươi và ánh mắt nâu màu khói. Em gặp anh khi đã lựa chọn cho mình con đường gập ghềnh để giữ vững tình yêu ngày còn trẻ. Gặp anh, khi hôn nhân tan vỡ. Niềm tin và tình yêu trong em cạn kiệt như ngọn đèn hết dầu. Những yêu thương tắt ngấm mà không thể nào khiến nó cháy bùng lên.
Nên, nếu em gặp anh từ trước. Trước khi em mất niềm tin vào tình yêu. Trước khi trái tim em nguội lạnh. Trước khi em là người đàn bà ba mươi với những vết thương không lành sẹo. Trước khi em cằn cỗi với yêu thương… Em đã yêu anh!

Đăng nhận xét

Top