Mối Tình Học Trò Câm Lặng

By
Đã nhiều lần tôi nghĩ mình phải nói ra, dù chỉ một lần thôi, tôi phải nói mình đã thích bạn như thế nào, nhưng rồi tôi cũng không thể vượt qua chính mình. Từ đó đến nay tôi vẫn giữ mối tình câm lặng ấy.

Tôi cũng không còn nhớ là mình học cùng nhau từ năm lớp mấy nữa, lớp 5 hoặc lớp 6 gì đó. Tuổi thơ với nhũng trò nghịch dại, chưa biết định nghĩa đẹp trai, xinh gái và cũng chưa có cảm tình riêng biệt với ai. Chúng ta chỉ nhớ tới nhau bên cạnh trò gảy vòng, nhảy dây, bắn bi..., và ai là phao cứu tinh trong nhũng giờ kiểm tra thôi nhỉ.

Lớp 8, vì lý do nào đó mà tôi và bạn có tí trong danh sách chuyển lớp. Sang lớp mới chúng ta mải mê với những điều mới mà quên hẳn sự có mặt của nhau. Bạn và tôi tưởng như thân quen nhưng cứ như là hai người xa lạ.


Thời gian cứ thế trôi đi, tôi và bạn, hai người xa lạ cứ đi bên cạnh nhau như thế. Rồi kỳ thi chuyển cấp cũng tới gần. Ngày chia tay chia tay lớp 9 ai cũng bảo bùi ngùi lắm  vậy mà tôi thì cười toe, chỉ phát cáu khi bạn cứ lăng xăng chọc tức tôi, giấu cặp sách và làm đủ trò khác nữa. Nhưng bây giờ ngồi nhớ lại thì trong đầu tôi cũng chỉ nhớ tên lăng xăng là bạn khi đó. Rồi cả lớp ai cũng bận bịu vổi nhũng kế hoạch ôn tập của mình mà chảng có thời gian nghĩ về nhau. Tôi đã không lên trường huyện học như bạn. Và cũng chính khi ấy, tôi mới nhận ra một điều ràng tôi đã thích bạn mất rồi. Và có lẽ điều đầu tiên vô giá trong cuộc đời này tôi đã đánh mất...chính là bạn.


Vào một buổi trưa hè oi ả, chúng ta vô tình đi ngang qua nhau, ánh mát bắt gặp nhau. Tôi thì như tên trộm bị bắt quả tang, vội hướng mắt đi nơi khác, có lẽ mình cũng đã chẳng chào nhau. Sau đó bạn biết không, tim tôi đập rộn ràng suốt cả chặng đường. Sau lần đó, những buổi chiều đi học tôi đã cố gắng đi đúng vào giờ ấy, với hy vọng thật mong manh...Tõi thấy nhớ bạn, nhớ nụ cười, ánh mát, dáng đi, tiếng nói, cả sự ‘săm soi tội lỗi’ mà trước kia tôi vô cùng ghét ở bạn nữa (bạn là tổ trưởng mà ).  


Tôi nhớ bạn, nhưng biết làm sao, gặp bạn thì lần nào tôi cũng tránh né. Đứng trước bạn tôi khõng còn là tôi nữa, bối rối và tim đập loạn nhịp, nên tôi chỉ dám đứng từ xa quan sát bạn mà thôi, rồi khi ra về lại tiếc nuối, tiếc nuối.Tôi cũng chảng hiểu nổi mình nữa, không hiểu sao với một tên không hẳn là thân thiết, không có quá nhiều kỷ niệm gán bó, nhưng sao tôi lại thích bạn đến thế.   


Tôi đã thích bạn như thế cho đến năm thứ 4 đại học. Mẹ tôi thì yên tâm tuyệt đối là con gái chỉ tập trung học hành. Bạn bè thì nghi ngờ, không tin là tôi chưa yêu. Mà đúng thôi, tôi yêu rồi đấy chứ, chỉ khác là cách tôi yêu hơi đặc biệt thôi.


Đã nhiều lần tôi nghĩ mình phải nói ra, dù chỉ một lần thôi. Tôi phải nói tôi đã thích bạn như thế nào, nhưng rồi tôi cũng không thể vượt qua chính mình. Và từ đó đến nay tôi vẫn giữ mối tình câm lặng ấy.


Nhưng tôi cũng cảm ơn bạn thật nhiều. Vì nhờ có sự hiện diện của bạn trong trái tim tôi mà tôi đa cố gắng học hành, thấy yêu cuộc sống hơn. Bạn chính là động lực để giúp tôi vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống. Tình cảm thật là kỳ lạ, đã có lúc tôi hoang mang rằng, nếu tôi cứ ôm ấp mối tình câm lặng này thì sê có một ngày tôi chết vì sức nặng của nó mất.


Vậy mà đến một ngày, tôi chợt nhận ra ràng tôi không còn háo hức gặp bạn nữa, không còn tim đập chân run khi đứng trước bạn nữa, không còn ngại ngùng như kẻ ăn vụng bị bát quả tang rồi vui vu vơ khi mẹ bạn đùa nhận tôi là con dâu nữa.Và tôi đã hết thích bạn thật rồi. Nhưng tôi vẫn lưu giữ những hình ảnh đẹp nhất về bạn, để riêng vào một ngăn ký ức cho tuổi học ngây thơ, trong sáng. Chúc bạn luôn hạnh phúc và thành đạt!

Đăng nhận xét

Top